CHÀO MỪNG, BẠN ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN PHÁP LUẬT VIỆT NAM .
DIỄN ĐÀN, TƯ VẤN KỊP THỜI CÁC VẤN ĐỀ PHÁP LÝ CỦA BẠN.VỀ HÌNH SỰ- DÂN SỰ- HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH- ĐẤT ĐAI- LUẬT DOANH NGHIỆP- CÁC LUẬT KHÁC...... LUẬT SƯ: TRẦN NGỌC ĐIỆP. ĐTDĐ:076.45.44.959. CẦN THƠ- VIỆT NAM.

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

Mầu thời gian thuở ấy


Lối em về, cỏ dại có nắng đong đưa
Nắng cao, bóng ngã cho dáng em dài
Hoa dại bóng giăng, che đầy lối đất
Một nửa vai gầy, bóng ngại không che.


















Hoa dại nhẹ say, lùa nghiêng bóng gió
Lũ bướm thích đùa, chới với níu hoa
Lối em về, màu nắng hoa điểm gót
Cỏ thưa vàng lá, vài bụi lót chân mềm

Thân em dáng nhẹ, mang loài hoa dại
Ngây thơ, như cỏ dại mọc lối về
Gặp em, tôi gặp loài hoa cỏ dại
Hoa cỏ mỹ miều, mà chẳng biết rõ tên

Cũng lối đó, sao không chung bước
Chẳng lần nào, bóng được chung đôi
Chỉ hoa mới biết, tình tôi in trên đó
Chỉ lối mới biết, dấu chân người in vết.

Dẫu lối ấy, không có nhà tôi ở đấy
Sao mỗi ngày, tôi chân cứ bước theo
Để quanh quẩn, chiều về ngơ ngác
Không phải lối về, sao cứ bước đi

Hỡi ! hoa dại, không nói giùm tôi một tiếng.
Hỡi! lối về sao, không gợi người trên lối
Rằng lối ấy, còn có tôi một người.
Rằng người ấy, ngày nào cũng dõi sau.





Để hoàng hôn, thẩn thờ nhìn hoa dại
Nhạt màu dần, theo bóng ngã chiều tà
Đứng hững hờ, trên lối đêm chới với
Đóm lửa ma trơi nào, dẫn lối giúp tôi.

Lối đi đó, có nhà em tôi ở đó
Hoa dại đó, có dáng em tôi ở đó
Để tà dương, tôi tự nguyện lạc lối về
Lối cỏ, hoa và em, mầu thời gian thuở ấy.

Trần Ngọc Điệp