Luật Sư : TRẦN NGỌC ĐIỆP. TƯ VẤN THỦ TỤC DU LỊCH-DU HỌC- ĐỊNH CƯ: MỸ - CANADA - ÚC. ĐT : Handphone : +84.076. 4544. 959
Email : thanhthiennghe@gmail.com Đ/C: Cách Mạng Tháng Tám, P. Bùi Hữu Nghĩa, Q. Bình Thủy, Tp. Cần Thơ- Việt Nam.
Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016
Sông đục
Dòng nước chảy, hướng nào không rõ
Cứ nước ròng, rồi lớn buổi chiều về
Bên này ưa lở, phía kia bồi.
Không mùa nào, nước sông không đục
Cây dừa cũ , đứng giữa sông làm đáy
Khuya về , đèn đáy vẫn canh sông
Thỉnh thoảng, tiếng khua dầm ba lá
Có chuyện xa, nên chèo đập nước khuya
Không rõ bao giờ, sông vẫn đục
Sông đạp nước chổ gốc bần, rồi chảy thẳng
Có người nói, tháng tư biển làm sông mặn
Ai cứ nói gì, sông đục chẳng biết mùa
Ngày ấy, tôi còn phận học trò
Xin thầy từng chữ, để hè chuyển lớp
Không buồn vui, khi mùa phượng đến
Khi con ve sầu, inh ỏi nắng trưa
Có cô bạn học, vào mùa cuối cấp
Khóc nghẹn ngào, cửa lớp buổi chia hè
Nhóm bạn lớp, ồn ào… : “ đừng khóc nữa !”
Chuyện trường, chuyện lớp,…để mùa sau
Đời vẫn chuyển, như dòng sông đục
Sông đục ngàn đời, không phải giờ mới đục
Cô bạn khóc, cũng chuyện dòng sông đục
Tới gốc bần, rồi lại thẳng dòng trôi
Ngày ấy, hè hè qua không gặp nữa
Không rõ chuyện xưa, buồn sao bạn khóc
Khóc trước sân trường, như khúc ve kêu
Tuổi học trò đang thơ, sao phải khóc
Mắt đỏ hoe, chảy ướt đẫm tóc thề
Có ai, để tâm vì sao lại khóc
Có lẽ chuyên nghèo, nên nước mắt bạn ấy rơi
Chuyện nghèo thuở ấy, tôi cũng thế……
Giờ chút suy tư , nhớ về quá khứ
Cô bạn ngày xưa, không phải khóc mùa tan
Vì dòng sông đục, ngàn đời vẫn đục
Mới tuổi mười lăm, phải theo chồng
Không áo dài, khoe dáng mỏng đến trường
Không cùng đám bạn, nhẫm bài khi lên bảng
Không lời hẹn hò tuổi ô mai
Không kịp ước mơ, của đời cắp sách
Dẫu bảng đen, cửa sổ, nghế ngồi… còn
Tuổi ô mai chưa hết, bỏ cổng trường
Sông vẫn đục, đừng bao giờ sao hỏi đục
Có người may, nói: “ Tự mình thoát dòng trôi”
Ai đâu biết, đục từ nguồn đưa đến
Sông đạp nước qua gốc bần, rồi thẳng dòng trôi.
Trần Ngọc Điệp
