CHÀO MỪNG, BẠN ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN PHÁP LUẬT VIỆT NAM .
DIỄN ĐÀN, TƯ VẤN KỊP THỜI CÁC VẤN ĐỀ PHÁP LÝ CỦA BẠN.VỀ HÌNH SỰ- DÂN SỰ- HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH- ĐẤT ĐAI- LUẬT DOANH NGHIỆP- CÁC LUẬT KHÁC...... LUẬT SƯ: TRẦN NGỌC ĐIỆP. ĐTDĐ:076.45.44.959. CẦN THƠ- VIỆT NAM.

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

Thuở ấy



Thuở ấy, biết yêu địa đàng sụp đổ
Cùng ta, em chịu kiếp đọa đày
Nỗi đau này, ta chọn riêng mình
Em vì yêu, chung kiếp lang thang















Chốn khác, chốn cằn cổi đôi ta đến
Yêu nhau bằng thể xác, lẫn con tim
Chốn địa đàng, ngày ấy vườn thượng uyển
Không tình yêu, chốn ấy nơi hoang

Trái cấm, cho tôi biết yêu người ấy
Thẹn thùng, khi ta nhận ra nhau
Đó là lúc địa đàng, thượng đế người đóng cửa
Nơi vườn trời, không thuộc chúng ta

Nơi đó, hoang vắng từ thuở ấy
Cửa vườn xưa, anh và em không trở lại
Chúng ta chưa bao giờ hối tiếc
Biết yêu nhau, từ thuở hồng hoang

Hai ta chung phận, kẻ tội đồ yêu trộm
Bởi trộm yêu, cay đắng chọn cho mình
Đắng cay này, ngọt như trái cấm thuở xưa
Thuở đia đàng, thượng đế nói của người

Anh và em lạc loài nơi thuở hoang sơ
Biết tương tư, phải rời chốn địa đàng
Chốn cằn cổi, anh cùng em xây vườn khác
Hơn về chốn xưa, chốn vườn trời

Nơi, có tình yêu và nhiều quả ngọt
Nơi, biết tương tư, biết thẹn thùng
Nơi, yêu nhau, không cần vườn thượng uyển
Nơi, không cần quả cấm; anh biết yêu em.

Trần Ngọc Điệp