Yêu thuở nào, mà tình đến muộn
Để nao nao, từng ngày cho tới hết
Từ kiếp nào, chờ nhau tình gặp
Bất chợt xa xôi, bỗng tình về
Xưa thuở tay dài, tóc, mắt xanh sâu
Thuở ấy, tuổi ta hóa thiên thần
Cùng mây, lang thang chốn địa đàng
Cùng sương, đêm về đong đưa lá
Giờ áo nhuốm màu, thiên thần chết
Xứ địa đàng, cũng chẳng nhận ra ta
Thời gian cứ trôi, làm lòng khắc khoải
Tình chờ đến muộn, nhói tim đau
Nơi nào đó, ta có đã yêu người
Muộn, vì đã như hẹn từ kiếp khác
Rồi, tình đến mà ta vẫn ngồi chờ đó
Như chờ bóng mình dưới cơn mưa
Tình chờ cùng thời gian trôi đi mãi
Chất đầy thân, đợi tuổi bạc màu
Bổng nhiên, ta muốn hóa thiên thần
Tay muốn với, như giờ đã ngắn
Tình chờ, hay đời đùa trêu phận
Thuở dài tay, lại chờ người không tới
Giờ người về, tay không với được
Tình chợt đến, làm ta quá hững hờ
Ngày ấy, chờ người sao không đến
Giờ thời gian trôi, bổng chở người về
Áo trắng tinh mầu, nhưng quá xa xăm
Tiếc một thời, tiếc kiếp phôi pha
Thời gian thêm, đợi mãi áo phai màu
Trăm năm, giờ cũng chẳng đổi được gì
Chỉ mầu đời, như rong rêu dài mãi
Tình chờ này, một kiếp khó phai.
Trần Ngọc Điệp
