Chợt đâu, nắng lạnh gió đưa về
Cỏ úa, bụi vàng tốc lá khô
Táo dại ven đường, chớm nụ non
Có lẽ, khúc giao mùa là vậy
Màu hoe hoe, mây vời hơn trước
Bông cỏ hanh lăn lóc đường khô
Con bướm nhỏ ngỡ hoa khoe sắc
Cứ đuổi hoài, chẳng thấy cành đeo
Kia kia, bông cỏ chồn cao ngất
Lũ bướm muốn trêu, không với được
Cỏ cao thích, ưa đùa cùng gió
Gió hay nhẹ nhàng vuốt lá thon
Lũ bướm quen đậu, rồi lại lượn
Bông cỏ bao mùa cũng biết ra
Chỉ có gió theo mùa ôm sát
Mây cỏ bồng bềnh mượt nắng xuân
Trời trở mùa, gió thay lá mơi
Nắng bay, ngỡ áo người thiếu nữ
Gió đập lá khô, ngỡ gót về
Mây se lụa, ngỡ bồng tóc rối
Cành kia, tiếng kêu vang lảnh lót
Gió có tình, nâng điệu thành thanh
Gió đưa, cỏ như choàng áo mỏng
Như ngỡ người về, hẹn khúc xưa
Gái nhỏ nhẹ chân lùa tiếng gốc
Nắng mỏng, dáng gầy bóng nắng mai
Hoa nở sớm, nhẹ rơi cài mái tóc
Nắng ghen, nhờ gió thổi tóc bay
Ai đó, tựa người em gái ấy
Dạo khúc giao mùa, bước phố quen
Cứ ngỡ, người xưa về phố cũ
Dáng bây giờ, na ná dáng xưa
Khúc giao mùa, chiều đan mát phố
Nhìn tà áo bay, nhớ bóng xưa
Mây thấp, tưởng tóc người đi phố
Khúc mùa về, tiếc thiếu bóng ai.
Trần Ngọc Điệp
