Chiều nay, gió cũng bỏ ta đi
Chiều nay, mây cũng bỏ ta đi
Chiều nay, em cũng bỏ ta đi
Bằng lăng bên đường, còn ở lại
Hạt nắng cuối ngày, còn vương vãi
Bầy chim sẻ, tiếng chiều còn động
Biết khi nào, chúng bỏ ta đi
Cho ngày dài, không có tiếng xưa
Ngày, em bỏ ra đi từ đó
Con phố còm, nằm im vắt vẻo
Đèn vàng, đêm không thấy dáng xưa
Có hàng cây, thay bóng đêm về
Cơn mưa rào, vội rửa dấu xưa
Dấu ngày nào, ta đợi dưới mưa
Dấu ngày nào, in bóng đèn vàng
Rong ruổi, thuở tóc mây vai gầy
Em đi rồi, kỹ niệm vùi theo
Chỉ ghế đá xưa, còn ở lại
Anh vẫn ngồi im, đơi ai về
Nhịp chân, ngỡ ngày xưa em đến
Em đi, nỗi đau còn vướng lại
Đèn đêm cô đơn, nhớ bóng ai
Mưa về, chiếc ô buồn trơ trọi
Nhớ ngày xưa, che tóc em dài
Em đi, nhật ký buồn không chép
Bụi thời gian làm nét mực mờ
Em, ngày xưa chỉ còn trong ấy
Giờ đây, nhật ký bụi lấp nhòa
Em đi, để tôi còn ở lại
Hun hút lối xưa, mởi mắt chờ
Dù biết, có bao giờ trở lại
Nhớ ngày xưa, gọi cố nhân ơi !
Trần Ngọc Điệp
