Mưa màu trắng, em nhớ tôi không
Giọt mưa, từng sợi dài trắng toát
Chân gầy, lẩy bẩy dưới mưa đêm
Ngọn đèn vàng cao, xô bóng ngã
Em ngồi bên ấy, nhớ mưa xưa
Bong bóng vàng, dìu bước đêm mưa
Sợi trắng đường, làm tan bóng nước
Nát hình em, trong mắt mưa đêm
Tay em với mưa ngoài song cửa
Chỉ làm thêm buốt lạnh áo ngà
Đâu có bóng ai, ngoài mưa trắng
Chỉ còn bóng nước, vỡ đêm mưa
Tôi bước âm thầm ngoài mưa trắng
Ngày xưa, nhìn bóng sợ mưa tan
Có mưa về, tôi thấy bóng em
Mưa trắng, cố làm cho bóng vỡ
Song cửa giờ ngăn cách mưa xưa
Lắng nghe hơi lạnh của gió chiều
Mưa trắng, tôi ướt như ngày ấy
Đèn vàng, song cửa có bóng ai
Xin em hứng, chút mưa ngoài ấy
Xin em lạnh, chút tôi ngoài ấy
Xin em nhìn, kẻ ngoài song cửa
Tôi, bây giờ mưa lạnh vì em
Xin em hứng, chút mưa ngoài ấy
Lau tóc mềm, hương lạnh ngày xưa
Xin em hứng, chút đèn ngoài ấy
Nhìn dáng đêm mưa, nhớ đến tôi
Bóng đen ngồi song cửa, đèn vàng
Bóng đen bước, màu mưa trắng toát
Đèn vàng, mưa trắng giống ngày xưa
Nhớ thuở mưa đêm, có em về.
Trần Ngọc Điệp
