Nhà xưa
Trưa buồn, con Sẻ kêu hiên nắng
Chợt nhớ, quay về cố hương xưa
Nhà tranh , chân thạch sùng lạc xạc
Ong vàng dạo trưa, khúc đàn trầm
Đình làng, mái ngói tuổi rêu phong
Tượng Thành Hoàng, nhện già làm tổ
Đa trăm tuổi, râu dài đáy giếng
Tương truyền, nơi nghỉ các thần tiên
Thuở, theo bạn lên đồi xa tít
Tìm lá hương bài, dốt mùa xuân
Thuở, mò cua bắt ốc đồng hoang
Trời tà về, cơm chiều đã quá
Mẹ tôi ,hay cắt cỏ đồi xa
Mỗi mùa, khi cơn mưa gần đến
Lợp lại nóc, chái nhà bếp cũ
Chiều về, đầy nón trái sim rừng
Bố tôi, thuở ấy tuổi tứ tuần
Ngày, lên nương tối mò soi cá
Có đêm, gần sáng tiếng chân về
Hôm nhiều, mẹ tôi mang chợ bán
Em tôi, ngày ấy con bé lắm
Nhà xa, nên chẳng biết đến trường
Quanh quẩn, nhìn mẹ tôi vá áo
Hay, chờ đầu ngõ lúc chợ về
Chiều tà, nhà tranh lên khói đỏ
Văng vẳng, như xa tiếng trẻ thơ
Quanh nồi cơm, giành nhau được trước
Đêm về, còn mỗi tiếng côn trùng
Bao năm, khói lam chiều mất dạng
Bao năm. Chúng tôi kẻ ra đi
Bố xưa, giờ hóa thành thiên cổ
Mẹ xưa, tóc nhuộm trắng mái đầu
Thời gian, là nắng trôi qua cửa
Đời nhân gian, là khúc vô thường
Trùng phùng, là để chia ly
Có kiếp sau, đợi ngõ Thiên Đàng.
Trần Ngọc Điệp
